tuvanphongtranhbenh.com

Bài viết 02/2018

Cái giống đỉa trâu chỉ khi nào nó hút máu ngườ no bụng, hoặc bị người ta bôi vôi vào nó mới chịu nhả ra. Ấy vậy mà vẫn có đám người kêu khóc cho nó.
Đi tìm khu rừng Đào đã mất là tìm đến những tàn phá say đắm. Tôi đã viết thật nhiều về cõi mộng ấy.
Với rung cảm đồng cảm Nhạc sĩ Thu Thủy đã cho thơ tôi một giai điệu mới , cho sức lan tỏa rộng hơn. Với phần hòa âm điệu nghệ của Nhạc sĩ Viên Anh Tú cùng giọng hát mượt mà truyền cảm của Ca sĩ Dzoãn Minh . Tôi thực sự hạnh phúc ( Nếu quan niệm hạnh phúc có ngay từ khi trái tim mình rung động)
Xin chân thành cám ơn các bạn
- Cám ơn bạn thơ thân thiết Tường Huy vì niềm vui bè bạn đã nhiệt tâm tham gia góp phần thực hiện ca khúc nầy
Anh biết em dễ khóc, hứa với anh. Là em chỉ khóc riêng với anh thôi nhé!
Anh cũng biết em dễ giận hờn! hứa với anh. Em muốn giận ai cũng được. Nhưng đừng giận anh nhé!
Anh muốn em luôn ở bên anh, mỗi khi anh ....tắm!
Em ......
.....
......
......
.....
....
.....
xà bông thiên nhiên #SOFTIA của anh!
Gần Tết, bỗng thấy nhớ nhà, muốn về ăn Tết với má nên NT
- Nhà ơi, nhà mình sao rồi Má?
- Nhà đang bình yên, MONG CON ĐỪNG VỀ!
Anh mời em vào giấc mộng anh .
Buông mình nằm trên tấm thảm xanh .
Tặng em yêu trái tim chân thành .
Giữ cho lành nhé màu thiên thanh .
Rồi một đêm tối trở lạnh tình .
Mộng anh ở đây ! Em ở đâu ?
Giấc mộng lành không giữ được lâu .
Màn đêm thâu mắt nâu thật sâu !
Anh mời em uống vị mưa Ngâu.
Rơi một nghìn năm liệu có lâu ?
Anh mời em giấc mộng đêm thâu .
Chỉ toàn buồn thôi chẳng vui ... đâu !!!
Em lắc đầu : cuộc đời bể dâu .
Sợ cơn mưa ấy chưa đủ lâu .
Tiếng thở dài trôi luôn ngày sau .
Để lại cơn đau.... lệ lăn mau ...
Trên tay anh cầm những bóng ngày .
Đổi lấy gì hay được đêm dài .
Hỏi lại đôi tay ở ngày mai ?
Giữ được gì đây trong hôm nay ?
Trên tay cầm ảnh ảo tương lai .
Có ai dùng không ? Có ai không ?
Hay là anh gửi vào trong mộng ?
Dù biết rằng mộng đang vào Đông .
Xuân có tới không ? Có tới không ?
Để em anh cười vui với chồng .
Buồn có đi không ? Có đi không ?
Ở một mình trôi như dòng sông ....
PS : Ảnh Nhan Nguyen Van